![]() |
| Lê Minh (1953-2013) và Lê Tấn Hổ (1952-2010) tại thành cổ QT (2009) |
Trinh sát mặt trận, trinh sát sư đoàn và trinh
sát trung đoàn tập kết ở hai căn cứ Hương Mai và Hương Thủy, cùng nhau kết hợp,
phân công và và phân chia lực lượng thành các tốp nhỏ, mỗi tốp khảo sát một khu
vực, gộp lại thành bức tranh binh địa vùng tây Huế, trong đó trọng tâm là căn cứ
Động Ngang và căn cứ Hòn Vượn.
Ngày 26 tháng Chạp: Nấu
cơm và ăn sáng xong, anh biệt động dẫn bốn đứa chúng tôi vượt qua “rừng mìn” để
đi về phía nam Hòn Vượn. Chúng tôi phải đi cách xa nhau và phải đi theo đúng vết
chân của người đi trước. Khu vực này toàn rừng khá rậm nên dây dợ lằng nhằng,
không biết đâu là dây rừng, đâu là dây bẫy. Tôi đi sau anh biệt động. Tiếp theo
là Duyên, Toàn và cuối cùng là Mào. Tôi cứ nhằm đúng vết chân anh biệt động để
lại mà bước vào. Dấu bước chân không phải là khó nhìn. Rừng hoang không dấu
chân người, bây giờ đạp lên là nhìn rõ dấu vết. Sau khi vượt qua cỡ vài trăm
mét, anh biệt động dừng lại và chỉ dẫn đường đi tiếp cho chúng tôi đến đỉnh
đèo. Anh bắt tay từng người: ”Cẩn thận nhớ !”.- “Vâng !”
Chúng tôi tiếp tục leo ngược lên núi một đoạn
thì đến đỉnh đèo. Đỉnh đèo chính là chỗ có đường tăng thông Hòn Vượn với Động
Ngang (bây giờ nhìn trên bản đồ bằng ảnh vệ tinh vẫn còn thấy). Con đường tăng
nằm đúng đỉnh đèo và cắt đôi cánh rừng. Hai bên đường được phát quang, chỉ còn
lại cây lúp xúp. Trên đỉnh Hòn Vượn và đỉnh Động Ngang địch có thể quan sát được
đoạn đường tăng này. Tôi dừng lại quan sát rất kỹ xem có động tĩnh gì và chọn
đường để vượt. Tôi khoát tay để Duyên đến gần và đứng cảnh giới cho Duyên vượt
qua đường tăng. Rồi đến lượt Toàn và Mào. Tôi là người đi sau cùng. Sau khi
quay lại, cẩn thận xóa dấu vết cửa rừng vào cứ, tôi quan sát mặt đường tăng thấy
anh em chạy qua đường có để lại nhiều vết. Những vết như thế thì cũng khó mà biết
là do lính địch hay Việt Cộng để lại. Tuy nhiên tôi vẫn cẩn thận bứt một cành
lá, vừa vượt qua đường vừa xóa hết các vết đó.
Tưởng rằng mấy đứa vượt qua đường rồi thì
đứa cuối cùng dừng lại cảnh giới cho tôi, ai dè, mấy đứa biến luôn vào rừng,
nhanh như sóc. Tôi bị rớt lại. Rừng rậm nên tôi không nhìn thấy chúng nó mà
cũng không còn nghe tiếng sột soạt của cây lá nữa. Vậy là chúng nó đã đi khá
xa, không đứa nào dừng lại chờ. Tôi chỉ hơi bực một chút rồi lẩm bẩm trong đầu:
“Tao sẽ bắt sống chúng mày nhá !”.
Tôi dò theo từng dấu chân dưới đất và các cành
lá bị uốn cong bất thường. Chừng nửa tiếng sau, tôi nghe tiếng động của lá cây ở
phía trước. Tôi từ từ dò đến tận nơi mà ba đứa không hề hay biết. Hai thằng
đang trèo trên cây còn thằng Toàn đang cảnh giới dưới đất. Nghe tiếng tôi tặc
lưỡi, ba thằng đều giật mình quay lại, thì, tôi đã lù lù ở ngay gốc cây mà
Duyên đang ngồi chụp ảnh trên cành cao. Thằng Mào, ở trên cây khác, đang quan
sát để vẽ cảnh đồ. Tôi thì thào vào tai Toàn:
-
Mấy thằng bỏ rơi tao, không đứa nào chờ.- Thằng
Toàn nhăn cái mặt lại mà cười. Tôi nói tiếp:
-
Các bố để lại dấu vết, con còn phải xóa mãi đấy.
Bây giờ con bắt sống các bố nhá !
Ba thằng nó bỏ rơi tôi mà vẫn cứ làm việc bình
thường, chẳng ai để ý xem tôi đang làm sao. Có khi tôi bị địch bắt sống rồi
chúng nó cũng chẳng biết. Tuy vậy, tôi cũng chỉ giận chúng được vài phút rồi
vui vẻ trèo lên một cây khác để quan sát Hòn Vượn. Tôi nới cái xanh tuya rông rộng
ra một chút, rồi choàng qua thân cây làm dây bảo hiểm. Hai tay tôi được tự do
dùng ống nhòm quan sát và bắt đầu vẽ cảnh đồ. Đây là điểm quan sát Hòn Vượn từ
hướng Nam.
Cũng như ở hướng đông, chúng tôi ở thấp hơn nên
không quan sát thấy gì trên đỉnh núi. Vậy cảnh đồ và ảnh đồ cũng chỉ cho thấy địa
hình rất hiểm trở ở phía này mà thôi. Ở phía nam Hòn Vượn là rừng cây khá rậm.
Xung quanh căn cứ của địch được phát quang xuống khá sâu, hàng trăm mét. Nếu tấn
công địch từ đây, lính ta phải leo sườn núi rất dốc. Lên đến gần đỉnh, cách
hàng trăm mét lại hoàn toàn trống trải. Chẳng có cách gì mà vượt lên được. Địch
ở trên, chỉ cần thả lựu đạn liên tục xuống là “mo” hết.
Giữa trưa, chúng tôi tụt xuống nghỉ giải
lao và bỏ lương khô ra chén. Bây giờ Duyên mới nói xin lỗi, còn thằng Mào thì
chỉ cười. Thằng Mào cười, mắt nó cứ tít lại, không còn “dòm” thấy gì nữa. Tôi cũng không biết rằng, sáng nay ba đứa bỏ
rơi tôi lại là một điềm báo trước, chúng nó còn sẽ bỏ rơi tôi một lần nữa, vào
tay địch.
§ Nghỉ ngơi một lát buổi trưa, ba thằng tiếp tục trèo
cây để làm nốt công việc. Ở trên cây vẽ cảnh đồ cứ run run. Thôi cũng đành vẽ
nháp, “về nhà” sửa lại vậy. Duyên hoàn tất công việc chụp ảnh sớm nhất, nên đã
tụt xuống đất cảnh giới cho Toàn trèo lên cây để “ngó” một chút.
Khoảng gần 4 giờ chiều, mọi việc đều
xong. Tôi lại dẫn đường cho cả toán trở
lại cứ của xã Hương Mai. Trời chiều nay âm u nên có cảm giác như gần tối đến
nơi. Tôi chạm đến đường tăng trên đỉnh đèo, đoạn này, phía tôi đang đứng, có
ta-luy. Cây lúp xúp sim mua, cỏ tranh, . . . mọc khá tốt. Ngó trước ngó sau
không thấy động tĩnh gì, tôi nhảy xuống đường, mắt vẫn dáo dác nhìn xung quanh. Ngay lập tức tôi nhìn thấy hai tên lính đang ngồi
trên bờ ta-luy, cách đó chừng hai chục mét, hơi khuất sau một đám cây. “Chết
cha ! lộ rồi !”. Sáu con mắt chăm chăm nhìn nhau. Vừa lúc đó, một thằng hoảng hốt
thét lên:
-
Ai ?
Trong đầu tôi như có luồng điện, ý nghĩ lướt
nhanh: “Quay lại hay vọt qua đường? Nếu quay lại, ba thằng trong nhóm đi phía
sau cũng sẽ bị lộ. Mà, mình mở khóa nòng không kịp rồi”. Lúc đó hai thằng lính đã
vơ súng chĩa vào tôi. Lập tức, tôi vọt qua đường. Mấy loạt AR15 rẹt rẹt phía
sau. “Trúng được bố cũng khó đấy con ạ !” – Trong đầu tôi lẩm bẩm. Qua đường rồi,
tôi nằm xuống ngay bờ dốc và mở khóa nòng. Tôi chờ đợi chúng nó tới và không di
chuyển thêm một chút nào nữa. Lúc đó, tôi thấy rất nhiều tiếng súng AR15. Rồi,
tiếng lựu đạn được quăng vượt qua đầu tôi, nổ ở mãi phía dưới dốc. Chỉ là súng
nổ và lựu đạn quăng chứ không có thằng nào dám mò về phía tôi.
Chừng 2 phút sau, đạn cối 81 bắt đầu nổ đâu đó ở
phía dưới, nhưng rất xa chỗ tôi nấp. Chắc chúng tưởng tôi chạy tiếp nên bắn đón
đầu xuống phía dưới. Bắn chán chê hồi lâu, tất cả trở lại im ắng. Tôi không thấy
lính địch có biểu hiện càn tiếp trên con đường. Thì ra chúng cũng sợ. Phía trước
mặt tôi, không thấy có đứa nào đi qua. Chắc là chúng đã rút về trên Hòn Vượn.
Tôi chờ thêm chừng nửa giờ đồng hồ, tịnh không
có một bóng người, cũng không có một tiếng động nào. Chắc chắn là chúng đã rút
rồi. Ừ, mà chúng rút rồi là hợp lý. Có vậy cối nó mới bắn vào đây chứ. Tôi tắc lưỡi ba lần khá to làm ám hiệu cho
Duyên, Toàn và Mào. Chờ đợi. Lại tắc lưỡi và chờ đợi. Lại vẫn “bặt vô âm tín”.
Mình quay lại tìm chúng nó hay lui về cứ đây? Chẳng lẽ bỏ ba thằng nó mà về một
mình? Nếu quay lại tìm, mò theo dấu vết của chúng, rất chậm, liệu có đuổi kịp
chúng không ? – Trời sắp tối mất.
Không biết tôi đã chờ, tìm cách liên lạc với ba
đứa, dùng dằng chọn giải pháp trong bao lâu, nhưng trời đã bắt đầu tối thật rồi.
Trong lòng rất buồn bã và thất vọng vì hai điều hết sức hệ trọng. Một là, đã
làm lộ, sau khi xong việc trong lúc đi trên đường về. Liệu có ảnh hưởng đến ý đồ
lớn của sư đoàn? Mong sao địch nó vẫn tưởng là du kích hay biệt động thường đi
qua đây và hôm nay bất ngờ để bị lộ chứ không biết là lực lượng chủ lực. Hai
là, phải bỏ rơi ba đồng đội, mà mình là người nắm rõ bản đồ, địa hình, không biết
họ ra sao.
Bứt rứt không yên, tôi lại vọt qua đường và sục
sạo một đoạn. Dấu vết mấy đứa vẫn còn đây mà người thì chẳng thấy tăm tích gì.
Tôi vừa dò dẫm vừa dùng dằng trong quyết định nên “làm thế nào?”. Nếu mò tiếp
theo dấu vết chúng nó, tôi sẽ không thể kịp khi trời chưa tối và sẽ phải ở một
mình đâu đó trong rừng. Nếu không về cứ nhanh, tôi cũng không thể vào được nữa
vì trời tối sẽ không tránh được “rừng mìn” xung quanh cứ. Cuối cùng, tôi quyết
định, trở về cứ Hương Mai.
Tôi dò dẫm tìm các dấu vết trên mặt đất mà buổi
sáng chúng tôi còn để lại trong “rừng mìn”. Từng bước, từng bước một, lần lần,
tôi cũng về được đến cứ của xã Hương Mai, vừa may khi trời đã sập tối. Tiếng một
người từ trong nhà vọng ra:
-
Bị lộ rồi hả ?
Tôi không trả lời mà ngồi phịch ngay xuống thềm
đất, trong lòng hết sức buồn bã vì làm hỏng việc. Không những vậy, tôi rất lo lắng
và day dứt vì đã bỏ rơi mấy đứa ngoài rừng. Giờ này thì không có cách gì chúng
về lại được cứ của Hương Mai nữa. Không biết chúng sẽ vất vưởng, lay lắt trong
rừng đêm nay như thế nào. Nhỡ ra, trong đêm chúng mò về mà bị phục kích thì
sao, . . .
Tôi cứ ngồi thừ người như vậy rất lâu. Tiếng
anh biệt động lại vọng từ trong nhà ra:
-
Áy náy vì bỏ đồng đội chạy một mình hả ?
Lần này tôi vẫn chỉ im lăng. Vừa lúc đó, tiếng
sột soạt cây lá từ phía dưới suối, rồi mấy người của toán Anh Già từ
ngoài đã rúc vào đến sân. Tôi trông thấy dáng người thâm thấp của Quí đi đầu, rồi
đến Hổ, anh Già và Tư. Hổ cất tiếng hỏi:
-
Hôm nay nó bắn cối vào đây à ? Lúc đầu chúng
tôi tưởng chúng đi càn vào cứ mình. Sau thấy nó bắn cối mãi, chẳng thấy tiếng
súng con mới biết là không phải càn.
-
Các cậu bị lộ thì chúng nó bắn chứ chúng nó làm
sao vào được đây! – Anh biệt động trả lời.
Hổ quay sang tôi, hỏi:
-
Mấy thằng kia đâu ?
-
Chưa về.
Sau khi nghe tôi kể lại chuyện bị lộ trên đường
tăng, lại thấy tôi quá buồn bã và sốt ruột. Hổ tương liền một mạch:
- Không thằng nào bị sao là tốt rồi, có gì mà phải
lo. Chúng nó ba thằng, tự lo cho nhau, có gì đâu. Ngủ rừng thì thằng trinh
sát nào mà chả ngủ. Tao thấy ba thằng nó bỏ rơi mày thì đúng hơn. Mày bị bắn mà
chúng nó cũng không đứa nào nhòm ngó. Nhỡ mày bị thương, chưa chết, nằm một
mình ở đấy, rồi mất máu mà chết thì thế nào? Thôi đi, chuyện không có gì cả.
Đói quá ! đi nấu cơm đi.
- Thằng Hổ nó nói đúng đấy. Đi trinh sát mãi, có
ngày bị lộ cũng là chuyện thường. “Đi đêm lắm có ngày gặp ma” là chuyện tất
nhiên. Mình chỉ chủ quan một tí thôi là trả giá ngay. Thôi, những lần như thế
này, thì lần sau dày dạn hơn. Mà mấy thằng kia, đã là trinh sát thì chúng nó sẽ
tìm đường khác mà đi. Có khi chúng nó về
ngay bây giờ ấy. Thôi, bỏ đi cậu ! – Anh Già động viên.
Đúng là tôi đã quá chủ quan. Tưởng chiều muộn rồi
thì chẳng có ai trên con đường tăng hoang vắng. Tôi cũng không ngờ rằng, mấy thằng
đó lại ngồi nghỉ trên bờ ta-luy của con đường và bị cây che khuất. Lẽ ra, đến
đó, tôi phải dừng lại nghe ngóng thật lâu. Giá mà như vậy, thể nào cũng nghe tiếng
chúng nói chuyện, hay tiếng sột soạt của cây, hoặc tiếng lách cách của vũ khí,
. . .
Bài học nào trên chiến trường cũng đều đắt giá.
Mấy đứa tôi không làm sao, thật là may.
Ngày 27 tháng Chạp (Giáp Dần): Đêm
qua tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Không biết Duyên, Toàn, Mào bây giờ ở
đâu. Duyên, vốn tính rất thận trọng, chắc chắn hắn sẽ không dại gì mà quay về
đây trong đêm vì cảnh giác sợ địch phục kích và sợ vướng phải mìn của biệt động
bố trí xung quanh cứ. Ba thằng cũng có một cái bản đồ, không biết chúng có tìm
được đường về đâu đó nghỉ tạm qua đêm. Sợ nhất là chúng lại đi tìm tôi trong
đêm thì, thật là tôi khốn nạn quá. Tôi chui về đây mà ngủ để chúng nó đi tìm.
Thằng Hổ nó nói “Không thằng nào bị sao là tốt rồi” làm cho tôi cảm thấy đỡ bức
xúc. Tuy nhiên, tôi day dứt vì sợ đã làm hỏng ý đồ của sư đoàn. Hôm nay, chúng
nó nhìn thấy một thằng mặc đồ “giải phóng”, đầu mang mũ tai bèo, sau lưng đeo một
cái gùi nhỏ, tay cầm khẩu AK báng gấp. Liệu khi giao ban, địch có thể phán đoán
là ta đang chuẩn bị chiến dịch ở đây không ? Quả thật, tôi thấy trong lòng nặng
trĩu và rất ảm đạm. Chốc chốc tôi lại thở dài và tự trách mình “Quá kém ! Quá
kém ! Quá tồi, quá tồi !”. Không biết tôi đã chợp đi từ lúc nào. Khi chợt tỉnh
dậy, trời vẫn còn tối. Bây giờ tôi mới cảm thấy đói. Thực sự, tôi không còn nhớ
mình đã ăn bữa tối qua như thế nào.
Tôi tụt khỏi võng rồi đi ra sân. Kỳ lạ thật !
Đêm nay đã là 26 tháng Chạp. Chỉ còn vài ngày nữa là tết, trời không trăng,
không sao, mà sao lại sang sáng,. Không có lẽ đèn thành phố Huế làm cho bầu trời
sáng như thế này. Đâu đó vang lên tiếng “cù ú . . . cù ú . . .”. Tiếng cú rúc
nghe thật ai oán và thê thảm. Không biết có phải là điềm gì ? Chắc là sắp sáng
rồi.
Ngày 27 chúng tôi nghỉ lại, chiều tối sẽ
sang bên cứ Hương Thủy. Vẫn không nghe tin tức gì về Duyên, Toàn và Mào. Tôi ngồi
hoàn chỉnh nốt cảnh đồ mà trong lòng chẳng yên tí nào. Cả một ngày dài dằng dặc
rồi cũng trôi qua.
Chưa tắt nắng, chúng tôi đã ra khỏi cứ Hương
Mai đi sang Hương Thủy. Tôi đi đầu, tiếp đến Hổ, anh Già, Tư và Quí. Ráng trời
chiều đỏ hừng lên ở phía sau Động Ngang và Hòn Vượn. Chúng tôi lặng lẽ đi. Sẽ
phải vào được cứ của Huyện Hương Thủy trước khi trời tối. Sáng mai, chúng tôi sẽ
từ đó mà hành quân về sông Bồ. Không khí trong thung lũng này đã dịu bớt nóng
nhưng vẫn còn oi ả. Nhìn về phía trời tây, tôi phải thốt lên vì cảnh hoàng hôn rực
rỡ đẹp lạ lùng, đẹp một cách ma quái ! Vừa đi, tôi vừa ngoái lại phía sau để
nhìn ngắm cái rặng núi chạy dài từ Động Ngang sang Hòn Vượn. Áng trời đỏ đang
ngun ngún bốc lên từ sau núi.
Rồi, không đừng được, tôi dừng lại mở gùi, lấy ống
nhòm ra để ngắm và để quan sát lại lần cuối cái căn cứ chết người Hòn Vượn, được
mệnh danh là “Con mắt phía bắc của Huế”. Không biết sư đoàn có triển khai chiến
dịch ở đây ? Mong sao là không! Tôi quan sát khá kỹ xong, đang chuẩn bị cho ống
nhòm vào gùi thì Hổ nói để cho nó quan sát đã. Lúc đó, Tư và Quí có vẻ sốt ruột
nên đã vượt qua chúng tôi để vào cứ trước. Trong khi Hổ đang quan sát, tôi rút
bản đồ ra xem lại và trao đổi với anh Già.
Đoàng . . . ! Đoàng . . . !
à . . . . à . . . .
Hai tiếng nổ bất ngờ liên tiếp vang lên, cách
chỗ chúng tôi mấy chục mét. “Bị phục kích rồi !”, “Chúng nó bắn chết thằng Quí
và thằng Tư rồi !” Tiếng nổ vọng à . . . à . . . trong thung lũng, giật đi giật
lại. Chúng tôi đều nhận ra hai tiếng súng, loại đạn cối cá nhân M79. Chúng nó bắn
thẳng bằng đạn ria, mỗi quả hàng trăm viên bi. Ở cự ly gần thì không còn cơ hội
sống.
Cả ba người đều bị bất ngờ và lúng túng.
Hổ nhanh miệng nhất:
-
Làm sao bây giờ ?
-
Có lẽ anh Già ở đây, Hổ với em thử mò xem sao.
– Tôi nói. Hổ tiếp lời:
-
Vâng, anh cứ ở đây, Trời chưa tối chúng em thử
đi xem thế nào. - Chần chừ một thoáng rồi anh Già nói:
-
Không được. Hai đứa nó rơi vào ổ phục kích rồi.
Bây giờ chưa chắc chúng nó đã rút mà có khi vẫn phục tiếp. Nó phục mà các cậu
đi thì chỉ có chết. Nếu nó rút rồi thì cũng gài mìn lại. các cậu phải tránh trực
tiếp đến chỗ đó mà phải đi vòng đường khác. Nhưng thế thì ăn mìn của biệt
động. Mìn của biệt động làm sao các cậu qua được. Đây là cửa cứ của biệt động
rồi. Các cậu không được đi.
-
Vậy nhỡ hai dứa chỉ bị thương thì sao? Mình phải
cứu chứ !
-
Chỗ cửa cứ này là cái khe suối hẹp. Chúng phục ở
trên bờ mà bắn găm cối cá nhân đạn ria, chắc chỉ cách mặt mình 2 mét.
Không ai sống được đâu. Đằng nào cũng vậy rồi. Các cậu không được hy sinh vô
ích.
Tôi có cảm tưởng như trời tối và đỏ sậm lại. Tiếng
súng nổ dường như vẫn văng vẳng bên tai. Tư ơi ! Quý ơi ! vậy là chúng mày ra
đi mà chưa kịp nhận ra điều gì. Quá nhanh, quá ác nghiệt.
Bọn thám báo phục kích trước cửa căn cứ của huyện
Hương Thủy để rình anh em biệt động chiều tối về thành sẽ úp trọn ổ. Cái cứ
này, chúng đã biết từ lâu, nhiều lần có ý định san phẳng mà không được. Chúng
cũng biết quy luật của biệt động, cứ tối đến là du kích từ đây xuất kích và chúng
đã quyết tâm rình. Không ngờ được, chúng tôi lại từ ngoài cứ đi vào. Chắc vì thế
nên chỉ thấy M79 nổ. Nếu biệt động ta từ cứ đi ra, hẳn sẽ lĩnh đủ vài trái
M18A1 (mìn Claymore) chứ không chỉ hai quả cối cá nhân.
Mà sao hai thằng lại vượt lên trên chúng tôi để
đi trước, chết thảm như vậy. Mà sao, tôi bỗng dưng dừng lại. Giá mà tôi không dừng
lại thì chắc chắn cái chết là của tôi và Hổ. Nếu đi cách xa nhau, chưa chắc thằng
Tư và Quý đã lọt vào ổ phục kích và có thể thoát được. Vậy là hai thằng đã chết
thay tôi, chỉ trong gang tấc, chỉ là một phút vượt lên.
Chúng tôi mò mẫm ngược về cứ Hương Mai. Trời đã
tối từ lúc nào nên mãi chúng tôi mới vào được đến nơi. Trong cứ chỉ còn lại một
anh biệt động. Dường như anh đã biết tất cả. Hay là, anh đã quá quen với việc bị
phục kích và hy sinh. Không thấy anh hỏi han gì chúng tôi. Một lúc lâu, anh mới
nói, nửa như nói với chính mình, nửa như nói với bọn tôi:
-
Bọn này phải chết. Chúng nó không thể thoát được
đâu.
Đêm sau khi bị phục kích, tôi không tài nào ngủ
được. Chuyện Tư và Quý ra đi sao quá mau lẹ và bất ngờ. Không thể tin được. Vừa
đấy mà đã . . . Thật là tức tưởi quá! Rồi tôi nhớ đến chuyện bị lộ chiều hôm trước.
Nhớ lại tôi càng băn khoăn về lúc tao ngộ với mấy tên lính. Rõ ràng tôi chỉ
nhìn thấy hai thằng, không thấy có điện đài. Thế mà sao chỉ vài phút sau, cối ở
Hòn Vượn đã câu xuống. Chắc hẳn còn nhiều tên khác mà tôi không nhìn thấy. Vậy
thì không phải chúng đang vận tải đồ từ Hòn Vượn đi Động Ngang mà là
chúng đi tuần và đang ngồi hóng gió. Như vậy mới hợp lý. Thôi kệ ! Tôi lo lắng
không biết ba thằng kia bây giờ ở đâu ? Cả ngày hôm nay tôi vẫn chờ, nhất là
lúc sáng sớm và chiều tối. Mà, vẫn không thấy chúng nó trở về.
Tôi liên tục thở dài vì buồn bã. Bị lộ, lung
tung đã đành, lại còn ba thằng mất tích, rồi hai thằng hy sinh.
Sáu giờ sáng, tôi thức dậy, đã thấy anh biệt động đang ngồi uống trà và
hút thuốc lào. Anh bảo:
-
Cậu đánh răng rửa mặt rồi đi với tớ.
-
Vâng !
Anh biệt động dẫn tôi ra vị trí quan sát của cứ.
Mỗi người chúng tôi trèo lên một cây khá to và cao. Tôi chọn một trạc ba ở gần
ngọn cây. Anh ấy nói và chỉ cho tôi quan sát xung quanh cứ, vị trí nào ở đâu. Rồi
anh chỉ cho tôi cứ của Huyện Hương Thủy và chỗ chúng tôi bị phục kích ngày hôm
qua:
-
Cậu ngồi im ở đây mà xem chuyện sắp sảy ra.
-
Vâng !
Anh kể cho tôi nghe chuyện có duyên nợ với bọn
thám báo của trung đoàn 51. Cũng đã nhiều lần chúng phục kích đường đi của các
anh. Một hai lần đầu các anh đã bị dính. Từ đó về sau, mỗi cứ đều có canh gác.
Cứ nào cũng có vài điểm quan sát trên các cây cao để bảo đảm có động tĩnh gì ở
xung quanh thì đều nắm được. Anh bảo, chắc chắn hôm qua bọn thám báo di chuyển
từ xa đến điểm phục kích thì biệt động ở Hương Thủy phải biết rồi và họ đã phải
có phương án tác chiến. Nhưng bên đó họ không biết hôm qua các cậu từ đây đi
sang đó. Nếu biết, họ đã qua đây để báo trước rồi.
Khoảng 6 giờ 30 phút, một tiếng nổ đùng . . .
hù . . .ụt . . . oành. Rồi một tiếng nữa tiếp theo. Đó là tiếng hai phát đạn
B40 liên tiếp. Khói trắng lẫn nâu bốc lên từ vạt cây thưa gần cứ của huyện
Hương Thủy. Ít giây sau, nghe tiếng nổ toác toác của những trái US. Lặng đi một
chút rồi dậy lên những loạt AK ngắn, điểm xạ rất đĩnh đạc. Anh biệt động nói:
- Bên đó họ tập kích bọn thám báo đấy, chắc là
tiêu diệt gọn rồi. Tớ đã bảo rồi mà, bọn này phải chết, không thể thoát được
đâu. Chắc bên đó họ bám chúng nó ngay từ chiều hôm qua, trước khi các cậu bị bắn.
Nhưng thấy chưa thuận lợi nên chưa đánh. Chắc bây giờ chúng ăn đòn khi vừa ngủ
dậy.
Tôi vừa nghe anh biệt động nói vừa thấy trong
lòng rất cảm phục vì sự dày dạn của các lính cựu biệt động. Họ đánh địch cứ như
cuộc chơi sinh tử. Họ không thể chấp nhận thám báo lại rình rập ngay cửa căn cứ
của mình và nhất quyết phải dằn mặt bọn chúng để chúng chừa hẳn. Trông cách họ
đánh, vừa nhanh gọn, vừa hiệu quả, chẳng khác gì những thợ săn lành nghề rình rập
con mồi của mình vào cửa tử rồi nhả đạn.
Trinh sát chuyên nghiệp của một sư đoàn chủ lực, thiện chiến, cũng chưa bao giờ biết tập kích địch như thế. Tôi có cảm tưởng chúng tôi chỉ bắt được gà trong chuồng chứ chưa săn được thú trong rừng. Chúng tôi là một đội rất đỗi nghiệp dư đang xem những thợ săn lành nghề biểu diễn.
Trinh sát chuyên nghiệp của một sư đoàn chủ lực, thiện chiến, cũng chưa bao giờ biết tập kích địch như thế. Tôi có cảm tưởng chúng tôi chỉ bắt được gà trong chuồng chứ chưa săn được thú trong rừng. Chúng tôi là một đội rất đỗi nghiệp dư đang xem những thợ săn lành nghề biểu diễn.
Khoảng một tiếng sau khi súng nổ, hai chiếc trực
thăng từ phía sau đỉnh đèo vọt sang. Chúng đang rà quét trên khu vực bọn thám
báo bị tập kích. Chắc chúng nó định hạ xuống lấy xác. Tôi rất hồi hộp và có phần
lo lắng cho lính biệt động. Không biết trận đánh sẽ tiếp diễn ra sao.
Một chiếc trực thăng bay lượn vòng và xả đạn đại
liên ra xung quanh. Chiếc còn lại hạ độ cao rất nhanh. Khi nó chuẩn bị tiếp đất
thì một phát B40 phụt thẳng đến đó. Quả đạn đi hơi thấp, hớt ngay dưới bụng chiếc
máy bay. Tiếc quá ! Thằng này vội vã bốc thẳng lên cao. Rồi hai chiếc máy bay
liên tục nhả đạn, không thằng nào dám hạ xuống thấp. Bắn bừa bãi một hồi rồi
hai chiếc trực thăng bốc thẳng lên cao và chuồn mất.
Thật là một chuyện quá lạ. Ngay tròng lòng địch
mà vẫn tồn tại các căn cứ của biệt động thành Huế và địa phương các xã, huyện.
Chẳng những thế, thám báo của chúng bị tiêu diệt như những con mồi non nớt. Còn
quá đáng hơn nữa khi mà chúng không làm thế nào để lấy được xác lính tử trận.
Những xác lính ấy sẽ không bao giờ được chôn cất và sẽ vĩnh viễn nằm lại đó.
Bọn thám báo đã bị tiêu diệt. Đường từ Hương
Mai sang Hương Thủy đã thông. Vì buổi sáng có súng nổ nên buổi chiều chắc chắn
không bà con nào dám đi thăm đồng hay lấy củi. Chiều hôm đó ba chúng tôi đi từ
Hương Mai sang Hương Thủy rất sớm.
Vừa vào đến cứ đã thấy Duyên và Toàn ở đó. Mấy
chúng tôi nắm tay nhau, xiết chặt. Duyên chỉ cho chúng tôi chỗ chôn cất Tư và
Quý. Hai ngôi mộ mới đắp đất khá cao ở ngay rìa cứ. Không có hương để mà thắp
đâu. Chúng tôi ai nấy đều hất mũ tai bèo ra phía sau và cúi đầu mặc niệm. Giá
như đang ở vùng đất của mình thì sẽ có mấy loạt súng AK vĩnh biệt.
- Tư ơi ! Quý ơi ! Các bạn nằm đây nhé ! Chúng
tôi chẳng có cách nào đưa được các bạn về, . . . chẳng biết làm sao, làm sao ?
Không biết có ngày nào Tư à, mày được về nằm nơi “Chang chang côồng
cạc” Lệ Thủy, Quảng Bình không? Nhìn hai ngôi mộ nơi heo hút rừng
núi, mãi sâu trong lòng địch, xung quanh toàn mìn, tôi biết khó có ngày trở lại.
Tôi biết, chúng tôi sẽ sắp để lại các bạn hưu quạnh, hoang vu, rừng thẳm. Đó là
điều chúng tôi còn day dứt mãi, . . . cho đến tận bây giờ.
Tôi quay lại con suối nhỏ và tìm được hai tảng
đá lớn. Hai tảng đá nâu “gan gà”, tuy hình thù vẹo vọ nhưng có một mặt tương đối
phẳng. Tôi ngồi trước mộ hai người và dùng dao găm trổ lên đá để làm bia. Mũi
dao thích vào đá từng dòng, từng dòng, . . . là từng dòng máu chảy.
Xâm xẩm tối thì tôi cũng thích xong hai tấm bia
đá. Duyên, Toàn và tôi đem trồng ngay ngắn giữa đỉnh hai ngôi mộ. Quá buồn và quá
đau đớn vì tôi không thể tự hứa sẽ quay trở lại. Trong lòng tôi cứ vang lên chỉ
một từ, lặp đi lặp lại: “Vĩnh biệt !, . . . Vĩnh biệt !”.
Đêm đó Duyên, Toàn và tôi nằm chung một hầm
nhưng tôi là người gác ca đầu. Hai tiếng sau, tôi đánh thức Duyên để đổi gác. Rồi
tôi ngồi cùng gác với Duyên đến hết phiên của nó. Duyên chậm rãi, buồn buồn kể
lại: Khi chúng tôi đang về cứ Hương Mai từ vị trí quan sát, lúc tới sát đường
tăng, Duyên ngửi thấy mùi thuốc lá Bato khen khét. Vì cách khá xa tôi, nên
Duyên dùng hòn sỏi nhỏ ném vào tôi để báo hiệu nhưng không trúng. Vậy là tôi cứ
thế mà “trôi’ xuống đường tăng và bị lộ. Những loạt đạn M16 rẹt rẹt đuổi theo
tôi một hồi, sau đó chúng rẹt qua phía đường còn lại. Chỉ là một loạt đạn vu
vơ, hú họa, thế mà thằng Mào lại bị dính. Viên đạn cỡ 5,56 milimét sượt qua trước
mặt và găm vào đúng tí của nó. Tí thằng Mào to và dầy nên viên đạn còn mắc lại
trong mô mỡ. Chỉ có chút máu rỉ ra rồi đông lại.
Duyên, Toàn và Mào rất lo lắng cho tôi. Chúng nó
lo tôi đã bị bắn chết hoặc đã bị thương. Được cái chúng nó cũng “tử tế”, tin tưởng
tôi, nên không đứa nào nghĩ đến phương án tôi bị bắt sống. Chúng nó cứ chần chừ
mãi không biết nên xử trí làm sao. Dò tìm tôi ở bên kia đường tăng thì quá nguy
hiểm vì có thể địch chưa rút, thậm chí chúng đang mai phục. Không đứa nào nghĩ
ra chúng đã chạy xa hàng nhiều trăm mét rồi mới gọi cối bắn vào chỗ tôi. Mặt
khác, để thằng Mào bị thương ở đấy để tìm tôi, có khi quay lại thì lại lạc
nhau. Cuối cùng, ba đứa quyết định rút lui theo đường khác.
Chúng nó quyết tâm rút hẳn về trạm nghỉ chân
qua đêm trên đường mà chúng tôi hành quân từ sông Bồ tới đây. Mò mẫm một lúc
thì trời tối nên ba đứa phải tạm dừng để sớm hôm sau đi tiếp. Sớm ngày 27, ba đứa
tiếp tục dò đường đi tiếp. Phải mất cả buổi sáng hôm đó, cuối cùng, ba đứa
đã đến được vị trí định trước. Xem lại vết thương của Mào thấy không có gì nguy
hiểm, ba đứa bàn nhau nghỉ lại đây để sớm hôm sau Duyên và Toàn sẽ quay lại tìm
tôi.
Sớm ngày 28 tháng Chạp, sau khi lo chỗ ăn nghỉ
cho Mào ở lại một mình, Duyên và Toàn tìm đường đi cứ của Hương Thủy. Khi
hai thằng vào đến cứ của Hương Thủy mới hay tin chiều qua thám báo phục kích
trúng vào lính trinh sát. Duyên và Toàn đinh ninh là tôi đã hy sinh (vì tôi thường
đi đầu). Duyên nghĩ, số tôi phải chết. Nếu hôm kia tôi không trúng đạn khi qua
đường tăng bị lộ thì ngày hôm qua cũng đã chết vì phục kích. Nó nghĩ đến bố mẹ
tôi. Ngày về Hà Nội, đến nhà tôi nó sẽ không biết kể chuyện với bố mẹ tôi như
thế nào. Duyên cứ thủ thỉ nói chuyện bên tai tôi. Tôi chỉ
lắng nghe, không nói một lời nào. Duyên nói chuyện với tôi cứ như nó tự nói
chuyện với chính lòng mình, giọng đều đều, chầm chậm, tả tơi:
- Trưa nay, hai anh biệt động cùng tôi với Toàn mới
đi ra chỗ bị phục kích. Tôi nhìn thấy hai đứa nằm sấp mặt xuống suối. Hai khẩu
AK vẫn khoác trên vai. Bọn nó phục kích trên bờ khe, chỗ hẹp nhất và sâu nhất ấy.
Nó ở trên đầu mình và bắn thẳng cối cá nhân vào ngay mặt. Bọn nó bắn xong,
không dám nhảy xuống nhặt súng mà lập tức rút luôn. Biệt động họ kể, họ chỉ có
bốn người mà chúng nó một tiểu đội. Chúng nó rất cảnh giác, đi theo đội hình sẵn
sàng chiến đấu. Rồi chúng nó bố trí phục kích rất cẩn thận. Họ chưa có cơ hội để
tiêu diệt gọn mà tránh thương vong cho mình nên họ quyết định sẽ bám chắc và chờ.
Họ cũng không ngờ các anh lại từ Hương Mai đi vào. - Rồi Duyên kể tiếp:
- Họ bảo, sau khi tiêu diệt bọn thám báo, tất cả
các xác chết đều được cài lựu đạn, xung quanh đó còn gài mìn. Lại còn có cả mìn
định hướng, nếu máy bay hạ xuống thì sẽ xơi trọn luôn. Họ giỏi thật anh ạ! Anh
biết không ? Lúc nhìn hai người nằm dưới suối, tôi bủn rủn cả chân tay vì thấy
anh rồi đến Tư. Lúc lật lên thì mới biết là không phải anh mà là Quý. Rất nhiều
vết đạn bi trên mặt và trên ngực hai đứa. Anh với Quý cũng là đồng đội cả,
nhưng anh mà chết thì tôi day dứt lắm !
Nói đến đó, tôi thấy giọng Duyên hơi rưng rưng.
Không biết có phải nó đang khóc ? Tôi chỉ cúi đầu bần thần và chốc chốc lại lặng
lẽ thở dài. Ừ, mình đâu có tin vào những chuyện nhảm nhí, mà sao, lâu lắm rồi,
đêm hôm kia, mình lại nghe tiếng cú rúc ? Sao lại thế được ? Sao lại thế chứ ?

Nhận xét
Đăng nhận xét